Chương trình ngoại khoá 22/12

Tháng Mười Hai 19, 2018 10:01 chiều

HÌNH ẢNH ANH BỘ ĐỘI CỤ HỒ TRONG VĂN HỌC

Rất đẹp hình anh lúc nắng chiều
Bóng dài trên đỉnh núi cheo leo
Núi không đè nặng vai vươn tới
Lá nguỵ trang reo với gió đèo
Chiến tranh đã lùi xa hơn 37 năm nhưng dư âm, chiến tích của nó còn vang vọng và in đậm mãi trong lòng mỗi chúng ta. Mảnh đất hình chữ S đã minh chứng cho chiều dài lịch sử của dân tộc và những con người tràn đầy nhiệt huyết. Theo chiều dài lịch sử ấy đất nước đã lớn lên từ những giọt nước mắt mặn chát của cuộc đời, từ những xương máu của ông cha ta thuở trước. Mỗi một cuộc đời âm thầm lặng lẽ ra đi thì hôm nay mỗi một nụ hoa hé nở giữa vừng đông rạng rỡ. Đất nước của chúng ta là đất nước của những người không bao giờ khuất, của những người con anh dũng, kiên cường, là kết tinh của hồn sông núi. Có lẽ thế mà bức chân dung tuyệt vời về người chiến sỹ Việt Nam – anh bộ đội cụ Hồ là những con người đẹp nhất chiến đấu quên mình để giành lại Tổ quốc thân yêu, các anh mang trong mình lý tưởng, uớc mơ cao cả:
Vì độc lập tự do núi song hung vĩ
Vì thiêng liêng giá trị con người
Vì muôn đời hoa lá xanh tươi.
Đất nước đã sang trang sử mới với những nhà máy vút cao, những dãy phố điện sáng khắp nơi. Nhưng chúng ta cũng đang hoài niệm về quá khứ, về một thời máu lửa đạn bom “nếm mật, nằm gai” “đốt cháy” cả dãy Trường Sơn để giành lại độc lập, hoà bình cho dân tộc. Tên tuổi các anh, các chị đã đi vào lịch sử, máu các anh, các chị đã thấm vào những trang thơ hào hùng đạm khí phách anh hùng ca, hồn các anh, các chị đã lạc vào với hồn sông núi:

“Chuyện kể rằng: em cô gái mở đường
Để cứu con đường đêm ấy khỏi bị thươngCho đoàn xe kịp giờ ra trận
Em đã lấy tình yêu Tổ quốc của mình thắp lên ngọn lửa.Để hôm nay:
Em nằm dưới đất sâu
Như khoảng trời đã nằm yên trong đất
Đêm đêm, tâm hồn em toả sáng
Như vì sao ngời chói, lung linh.
Có gì cao đẹp hơn là nhiệm vụ của người lính: anh ra đi nén nỗi nhớ, gác tình yêu thương sau lưng để chiến đấu; Hình ảnh một chàng trai cày tay vốn quen cầm cuốc, cầm cày nhưng khi Tổ quốc cần anh đã cầm sung lên đường, dứt áo ra đi đến những phương trời a lạ, vào nơi khói lửa, súng đạn hiểm nguy để “giếng nước, gốc đa” ngậm ngùi “nhớ người đi lính”:
Ruộng nương anh gửi bạn thân cày
Gian nhà không mặc kệ gió lung lay
Sự hy sinh việc nhà vì việc nước, lý tưởng ấy, con đường ấy Đảng đã vạch cho anh, trao cho anh niềm tin, niềm hạnh phúc thiêng liêng đựơc làm người chiến sỹ:
Nếu lịch sử chọn ta làm điểm tựa
Vui gì hơn làm người lính đi đầu
Trong đêm tối tim làm ngọn lửa.
Hình ảnh các anh – anh bộ đội cụ Hồ sáng ngời bầu trời Việt với sức mạnh tiến công tiêu diệt quân thù “Biết đi tới và làm nên thắng trận”.
Các anh không chỉ tạc vào trong thơ ca mà còn thấm đượm trong những nốt nhạc thật hùng tráng những tuổi đời 18, đôi mươi, một tình yêu bắt đầu chớm nở, chưa một lần khoác áo tình duyên nhưng đã khoác trên mình màu xanh áo lính dạn đay phong trần:
Những chàng trai chưa trắng nợ anh hùng
Bụi trường chinh phai bạc áo hào hoa.
Sẵn sàng rời bỏ mẹ già tất cả vì Tổ quốc thân yêu:
Giao lại me, em, ruộng vườn cày dở
Súng khoác vai, balô nặng lên đường.
Anh ra đi – ra đi thà chết chớ lui, họ đã đi rất nhiều nơi và đến rất nhiều chốn:
Chúng tôi đi mang cuộc đời lưu động
Qua nhiều nơi không nhớ hết tên làng
Đã nghĩ lại rất nhiều nhà dân chúng.
Các anh xuất thân từ những miền quê sơn cước của Tổ quốc: những đồng quê sải cánh cò bay, những miền chiêm trũng nhưng họ cùng chung lý tưởng “giệt thù” để bảo vệ Tổ quốc:
Quê hương anh nước mặn đồng chua
Làng tôi nghèo đất cày lên sỏi đá
“Lũ chúng tôi bọn người tứ xứ
Gặp nhau hồi chưa biết chữ
Quen nhau từ thuở một hai”.
Trong gian khổ “áo vải chân không, đi tìm giặc đánh” nhưng các anh đã biết thương nhau “chia nhau củ sắn lùi”,”bát cơm sẻ nữa chăn sui đắp cùng” chia nhau những mẫu tin nhà, chia sẽ nhau cái rét, cái nghèo:
Áo anh rách vai
Quần tôi có vài mảnh vá”
Hay: Sốt run người vầng trán ướt mồ hôi.
Đêm rét chung chăn thành đôi tri kỷ.
Dù gian khó nhưng không ngăn đựơc chí giết giặc họ vẫn bừng lên niềm lạc quan vô bờ bến:
Miệng cười buốt giá
Chân không giày
Thương nhau tay nắm lấy bàn tay.
Nụ cười bừng sáng lên trong cái rét trời đông, trong sương muối, trong đêm trăng hau buổi sang của người lính “chân không dày, áo rách vai, quần vá. Nụ cười của tình đồng chí, tình yêu thương vô bờ bến vẫn lặng im trong hơi ấm bàn tay cái nắm tay trao tình đồng chí “tay nắm lấy bàn tay”.
Nhà thơ Chính Hữu cùng với đề tài về người lính, ông đã chép lại mọi khoảnh khắc trong cuộc sống đời thường: Đồng đội ta hớp nước uống chung, bát cơm sẻ nửa, chia nhau một mẫu tin nhà, chia nhau cuộc đời, chia nhau cái chết, chia nhau nhiệm chiến đấu gian khổ:
Đêm nay rừng hoang sương muối
Đứng cạnh bên nhau chờ giặc tới
Đầu súng trăng treo
Tình cảnh hai người đồng chí đầy thơ mộng nhưng cũng đầy gian khổ và hiểm nguy: một cánh rừng hoang, một màn sương muối, một vầng trăng soi sáng với hai đầu súng, hai con người chờ giặc tới.
Chúng ta khâm phục các anh và cảm mến anh những con người anh hùng:
Giọt mồ hôi rơi
Trên má anh vàng nghệ
Anh vệ quốc quân ơi
Sao mà yêu anh thế.
Các anh đã làm bừng sáng trang lịch sử, rung chuyển năm châu bốn bể, chiến dịch Điện Biên Phủ chấn động địa cầu:
Chiến sỹ anh hùng
Đầu nung lửa sắt
Năm mươi sáu ngày đêm khoét núi ngủ hầm
Mưa giầm cơm vắt, máu trộn bùn non
Gan không núng, chí không mòn.
Anh là sức mạnh, là niềm tin chiến thắng giặc ngoại xâm của toàn dân tộc ta, vóc dáng anh tạc nên dáng đứng Việt Nam, anh quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh:
Những đồng chí, thân chôn làm giá súng
Đầu bịt lỗ châu mai
Băng mình qua núi thép gai
Ào ào như vũ bảo
Những đồng chí chèn lưng cứu pháo,
Họ là Bế Văn Đàn; Phan Đình Giót; Tô Vĩnh Diện. Những dòng người vô tận bởi tên các anh đã in đậm trong trái tim chúng ta, họ xem cái chết nhẹ nhàng, không một chút lo âu:
Vui vẻ chết như cày xong thửa ruộng
Ngửa mình lên liếp cỏ ngủ ngon lành
Hình ảnh anh Bộ đội cụ Hồ là mạch máu, là truyền thống theo suốt chiều dài lịch sử “Sẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước – Mà lòng phơi phới dậy tương lai” Tiếng súng Pháp đã chấm dứt, Tổ quốc sạch bóng xâm lược nổi đau của hàng triệu con người, vợ mất chồng, mẹ mất con, trái tim nhói đau, rỉ máu. Thế rồi lại tiếp bước lên đuờng lên đường vì tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc thân yêu trong cuộc kháng chiến chống Mỹ. Một người mẹ lại trải qua nỗi đau ngày tiễn chồng đi lệ đẫm chưa khô, nay tiễn con tiếp bước theo cha:
Xưa tiễn chồng đi
Tóc xanh rười rượi
Nay tiễn con đi
Rung rinh đầu bạc
Một hòn đá cha con đều gối ngủ
Thế hệ cha anh đi trước, nay con cháu tiếp bước cha anh. Không phải một bài thơ đã tạc nên người, cũng không phải một bài hát anh nói cùng em bao la ấm áp biển tình. Mà đó là một khúc ca trữ tình nồng thắm về dân tộc anh hùng cả nứơc cùng ra trận:
Những buổi vui sao cả nước lên đường
Xao xuyến bờ tre từng hồi trống dục
Xóm dưới làng trên con trai con gái
Xôi nắm cơm đùm ríu rít theo nhau
Súng nhỏ súng to chiến trường chật chội
Tiếng cười hăm hở đầy sông, đầy cầu
Đoàn quân tiếp bứơc ngọn lửa anh hùng của dân tộc ngày đêm ra trận “ta sẻ đến nơi nào có giặc; Ta chưa về khi Tổ quốc chưa yên”.
Khí thế đó đã thấm sâu từng thớ thịt, mỗi con người, có những chàng trai đang ngồi trên ghế nhà trường, nghe tiếng gọi của Tổ quốc đã dã từ lớp học, mái trường thân yêu, tạm bệt bạn bè lên đường ra trận:
Anh đội viên nghiến răng ghì báng súng, ngón ray vết mực chưa khô
Dáng hiên ngang vẫn ngẫng cao đầu
Quần áo trắng một màu thanh khiết
Thân gầy yếu mạnh hơn cái chết
Lòng căm thù giặc như tiếp thêm sức mạnh cho các anh vững bước hiên ngang trước mặt kẻ thù, Nhà thơ đã hoá hồn mình vào hình tượng các anh đầy uy nghiêm và dũng mạnh “đi giữa hai hàng lính” vẫn lạc quan vui tươi:
Giao kề cổ, súng kề vai
Là thân sống chỉ còn một nửa..

Có những bài ca không bao giờ quên, hình ảnh các anh không bao giờ chết, các anh đã lùi vào quá khứ nhưng linh hồn các anh còn vấn vương đâu đây, các anh sống mãi với Tổ quốc. Trong các anh, có những người nằm lại nơi biên cương hải đảo, các anh đã hoá thân dáng đứng Việt Nam “anh đã chết rổi, anh còn sống mãi” vào sông núinhưng giây phút sống chết thành nhưng giây phút của lịch sử:
Có những phút làm nên lịch sử
Có cái chết hoá thành bất tử
Có những lời hơn mọi lời ca
Có con người như chân lý sinh ra
Giờ đây chúng ta sống trong hoà bình, chúng ta hãy một lần nữa kính cẩn nghiêng mình bên linh hồn các anh để thắp nén hương trầm sưởi ấm lòng người đã ngã xuống.
Hình tượng các anh đã tạc vào thế kỷ và mãi mãi vang vọng trong tâm tưởng mỗi chúng ta. Thử hỏi một lần đã bao giờ chúng ta lặng mình trong khoảnh khắc để nhớ đến các anh, bởi:
Trong anh và em hôm nay
Đều có một phần đất nước
Phải biết gắn bó và chia sẻ
Phải biết hoá thân cho giáng hình xứ sở
Làm nên đất nước muôn đời.
Dáng hình anh đẹp làm sao!
Đã dựng nên dáng đứng Việt Nam trường tồn cùng thế kỷ. Hình ảnh anh giải phóng quân hy sinh trên đường bay Tân Sơn Nhất như một tượng đài hùng vĩ hiện lên trên cái nền bát ngát của không gian Tổ quốc, các anh mãi mãi là biểu tượng ngời sáng của những con người đất Việt:
Anh ngã xuống đường bay Tân Sơn Nhất
Nhưng anh gượng đứng lên tì súng lên xác Trực thăng
Và anh chết khi đang đứng bắn
Máu anh phun theo lửa đạn cầu vòng
Bởi anh chết rồi, lòng anh dũng cảm
Anh vẫn đàng hoàng nổ súng tiến công
Họ yêu Tổ quốc hơn gì hết, Tổ quốc máu thịt:
Ôi Tổ quốc ta yêu như máu xương
Như mẹ, như cha, như vợ như chồng
Ôi Tổ quốc nếu cần ta chết
Cho mỗi ngôi nhà, ngọn núi dòng sông
Anh sẵn sàng hiến dâng cả cuộc đời, hiến dâng tuổi thanh xuân tràn đầy nhiệt huyết, tràn đầy nhựa sống cho độc lập – Tự do.
Ta sẵn sàng xé trái tim ta
Cho Tổ quốc và cho tất cả
Các anh ra đi không người thân, chỉ có đồng đội, chỉ có nén hương lòng mà đồng đội thắp cho:
Không một tấm hình, không một dòng địa chỉ
Anh chẳng để lại gì cho anh trước lúc lên đường
Chỉ để lại dáng đứng Việt Nam tạc vào thế kỷ
Anh là chiến giải phóng quân
Tên anh đã thành tên đất nước
Ôi anh giải phóng quân
Các anh đã âm thầm ngã xuống với còn bao khát khao tình yêu tuổi trẻ của buổi ban đầu hẹn hò nhau ngại ngùng chẳng nói năng chi chỉ nhờ hương bưởi làm sứ giả nói hộ tình yêu lúc tiễn nhau lên đường:
Cô gái như chùm hoa lặng lẽ
Nhờ hương thơm nói hộ tình yêu
Hương thơm ấy thấm sâu vào lòng ngực
Anh lên đường hương sẽ theo đi khắp
Họ chia tay nhau chẳng nói điều gì
Mà hương thầm mãi bước người đi
Rồi các anh cũng mãi mang theo tình yêu vào trong hơi thở cuối cùng của đời mình và đi vào cõi vĩnh hằng.
Có thể nói, hình ảnh các anh là điểm tựa cho các nhạc sỹ, các nhà tthơ viết nên trang sử vàng chói là âm hưởng ngàn đời của dân tộc. Hình ảnh các anh là những trang thơ, mẫu chuyện nói không bao giờ hết. Từ những ngày đầu của cuộc kháng chiến chống Pháp đến ngày toàn thắng ắt về ta 1975 là những chàng trai Thạch Sanh của thời đại mới, thời đại Hồ Chí Minh. Là con người đẹp nhất của thế kỷ 20 bằng những lời chào trân trọng nhất:
Kính chào anh con người đẹp nhất
Lịch sử hôn anh chàng trai chân đất
Sống hiên ngang bất khuất trên đời
Như Thạch Sanh của thế kỷ 20
Đó là những con người chúng ta đáng ngưỡng mộ, tự hào là chân dung đẹp nhất của thời đại chúng ta thời đại Hồ Chí Minh.

THUÝ HẰNG